Nỗi Nhớ

Em nhìn sắc gạo đỏ triền đê*
Nhặt đóa hoa rơi tủi bước về
Gói mảnh xuân chiều trong khóe mắt
Thương ngàn kỷ niệm giữa miền quê
Còn đây chốn cũ trao lời nguyện
Vẫn đó nơi xưa gửi tiếng thề
Gió hãy âm thầm nâng cánh mỏng
Mang mầu thắm ấy vượt sơn khê.

Nguyễn Ngọc Mỹ

Tản Mạn Tình Xuân

Những nụ mai vàng lặng lẽ rơi
Dường như giá lạnh ẩn lưng trời
Và mây khắc khoải giăng ngàn lối
Để gió âm thầm tỏa mọi nơi
Rượu chúc tương phùng khe khẽ gửi
Trà mong tái ngộ xót xa rời
Cành rung lá biếc xui hoài cảm
Nhạc khúc xuân tình nhớ chẳng vơi.

Nguyễn Ngọc Mỹ

Xuân & Nắng

Nhị bát điệp

Nắng gọi Xuân tình đọng khóe mi
Ngàn tia Nắng dịu nét Xuân thì
Trong như Nắng hẹn mùa Xuân tới
Đẹp tựa Xuân về sắc Nắng ghi
Thấy Nắng Xuân lồng tha thiết bởi...
Nhìn Xuân Nắng quyện ấm êm vì...
Cho dù Nắng đổi Xuân hoài thắm
Trẻ mãi Xuân cười mặc Nắng đi!

Nguyễn Ngọc Mỹ

Mừng Xuân

Thủ nhất thanh

Xuân hồng rực rỡ khắp gần xa
Xuân tỏa hương thơm đến mọi nhà
Xuân gửi men tình trong tiếng hát
Xuân gìn cảnh sắc vạn lời ca
Xuân trên tỏ quốc hằng hưng thịnh
Xuân giữa non sông mãi đượm đà
Xuân mộng tưng bừng bao chiến tích
Xuân tràn hạnh phúc cuộc đời ta

Nguyễn Ngọc Mỹ

Mùa Chim Én Bay

Nhỏ nhỏ xinh xinh vẽ khoảng trời
Xuân về đón én liệng trùng khơi
Mây hiền bảng lảng mầu xanh thắm
Nắng dịu lung linh nét rạng ngời
Lối mộng hoa thầm vươn cánh nở
Đường tình cỏ biếc đợi sương rơi
Mùa ơi cứ đẹp hoài như thế
Để dẫu ngàn năm vẫn tuyệt vời

Nguyễn Ngọc Mỹ

Tết Đoàn Viên

Xuân hồng vẹn sắc cảnh bình yên
Bỏ lại sau lưng những muộn phiền
Én đã êm đềm bên núi nhạn
Hoa cùng lộng lẫy dưới thềm hiên
Vươn chùm lộc nhỏ chào năm mới
Đón áng mây xinh kết bạn hiền
Để thấy trong đời bao phước hạnh
Môi cười rạng rỡ : TẾT ĐOÀN VIÊN.

Nguyễn Ngọc Mỹ

Chúc Xuân

Thủ nhất thanh

CHÚC tết an khang đến mọi nhà
CHÚC tài lộc hỷ khắp gần xa
CHÚC luôn khỏe mạnh bầy em nhỏ
CHÚC mãi yên vui các cụ già
CHÚC biển hiền hòa xanh bóng nước
CHÚC vườn lộng lẫy đẹp ngàn hoa
CHÚC cho tổ quốc càng hưng thịnh
CHÚC cả xuân này rộn khúc ca

Nguyễn Ngọc Mỹ

Khoảng Lặng

Vấn Đáp

Nơi người chắc hẳn vắng mùa đông?
Lạnh lắm em ơi tuyết trắng đồng!
Vậy bến tương phùng sao hẹn lỡ?
Là đường hội ngộ vẫn chờ trông!
Vì đâu nỗi nhớ luôn thầm lặng?
Bởi muốn niềm thương mãi ấm nồng!
Có phải hương tình xưa đã hết?
Phương này kỷ niệm ngập tầng không!

Nguyễn Ngọc Mỹ

Mưa Cuối Mùa

Đã cuối mùa rồi nắng ngủ say
Làm mưa nức nở suốt đêm ngày
Như dòng ký ức về tâm sự
Tựa những dư âm muốn tỏ bày
Giá lạnh buông mình trên ngưỡng cửa
Hanh buồn rũ bóng mảnh heo may
Thầm nghe vỡ vụn duyên trời đất
Nước chảy hoa trôi tủi lối này

Nguyễn Ngọc Mỹ

Giọt Buồn Không Tên

Những giọt vàng thu đã nhạt dần
Sương buồn lặng lẽ phủ đầy sân
Hoa rơi mỗi độ hồn xao xuyến
Lá đổ chiều hôm vẻ ngại ngần
Bởi tiếng yêu vùi theo lạc thủy
Vì lời hẹn ước tựa phù vân
Nên giờ gió trở miền hoang vắng
Để lại nguồn thơ rệu rã vần.

Nguyễn Ngọc Mỹ